Trong kho tàng ký ức êm đềm, có một kỷ niệm với gia đình luôn tỏa sáng rực rỡ trong tim tôi. Đó là đêm giao thừa năm tôi lên mười tuổi.
Khi tiếng pháo hoa nổ vang, tô điểm cho bầu trời đêm, cả nhà tôi tụ tập quanh một nồi bánh chưng ấm áp. Mùi thơm nồng của nếp và thịt quyện vào nhau, xua tan cái lạnh giá của đêm đông. Tôi ngồi nép vào bố, đôi mắt trẻ thơ dõi theo từng cử chỉ tỉ mỉ của ông.
Ông tôi, với bàn tay chai sạn và đôi mắt đượm buồn, nhẹ nhàng nhấc chiếc lá dong cuối cùng, lộ ra những chiếc bánh chưng xanh mướt. Bàn tay run rẩy của ông run run lướt qua từng góc bánh, tỉ mỉ nắn đến khi chúng trở nên hoàn hảo.
Mẹ tôi mỉm cười trìu mến, giúp bố xếp bánh vào nồi nước sôi bùng. Những lời chúc mừng năm mới ấm áp vang lên khắp ngôi nhà ấm áp. Tôi cảm nhận được hơi ấm gia đình bao bọc lấy mình, an toàn và ngập tràn hạnh phúc.
Khi chiếc đồng hồ điểm mười hai, mọi người cùng nhau thưởng thức thành quả của mình. Chiếc bánh chưng thơm ngon, mềm mại như tình yêu thương của gia đình tôi. Tôi đưa một miếng bánh cho ông, mỉm cười nói: “Ông ơi, ngon lắm!”
Ông nhìn tôi, đôi mắt già nua ánh lên niềm vui. “Chúc cháu năm mới mạnh khỏe, học giỏi và luôn yêu thương gia đình.”
Tất cả chúng tôi cùng nhau nâng ly mừng năm mới. Tiếng cười nói rộn rã hòa vào tiếng hò reo của dân làng. Đêm giao thừa ấy, với những khoảnh khắc giản dị nhưng ấm áp, đã trở thành một kỷ niệm vô giá trong cuộc đời tôi. Đó là ký ức về tình yêu thương, sự sum họp và những giá trị gia đình thiêng liêng mà tôi sẽ luôn trân trọng.