Kỉ Niệm Trọn Đời Bên Người Bà Kính Yêu
Trong kho tàng những kỉ niệm tuổi thơ, có một kỉ niệm mãi mãi hằn sâu trong tâm trí tôi, đó là ngày tôi được trải nghiệm thứ bánh gối dân dã bên người bà kính yêu.
Một buổi chiều hè oi bức, tôi được bà gọi đi chợ cùng. Bà mặc chiếc áo dài nâu giản dị, nón lá che nghiêng, tay xách chiếc làn mây tre đan. Tôi thích lắm những buổi chợ quê, nơi có đủ thứ quà bánh thơm ngon.
Lang thang một hồi, bà bỗng dừng lại trước một gánh hàng bánh gối nhỏ. Đôi mắt tôi sáng lên khi nhìn thấy những chiếc bánh vàng ươm, nóng hổi. Mùi thơm ngào ngạt tỏa ra đánh thức mọi giác quan. Bà mỉm cười, hiểu được sự thích thú của tôi.
“Bà mua cho con một cái nhé?”, tôi reo lên sung sướng. Bà gật đầu, chọn một chiếc bánh to nhất đưa cho tôi. Tôi cắn một miếng, bột bánh mềm mịn, nhân đậu xanh ngọt bùi tan chảy trong miệng. Tôi thích thú ăn hết chiếc bánh trong nháy mắt.
“Bà ơi, bánh ngon quá!”, tôi trầm trồ. Bà cười hiền lành: “Bà cũng thích lắm. Ngày xưa, gia đình bà rất nghèo, chỉ những hôm giỗ chạp hay Tết mới được ăn bánh gối. Nay mình có phúc hơn, con cứ ăn thoải mái”.
Chúng tôi cứ thế ngồi bên vệ đường, vừa ăn bánh vừa trò chuyện. Tôi kể cho bà nghe về những ước mơ của mình, về ngôi trường mới sắp vào học. Bà lắng nghe chăm chú, đôi mắt chan chứa tình thương.
Ngày hôm đó, tôi không chỉ được thưởng thức một món ăn dân dã mà còn được cảm nhận tình yêu thương vô bờ bến của bà. Đó là một kỉ niệm giản dị nhưng đầy ý nghĩa, làm ấm áp trái tim tôi mãi mãi.
Từ đó, mỗi khi thấy bánh gối, tôi lại nhớ đến người bà kính yêu của mình. Bà đã không còn bên tôi nữa, nhưng những kỉ niệm về bà sẽ mãi là nguồn động lực và niềm hạnh phúc vô giá trong cuộc đời tôi.