Giữa chốn cung cấm cô liêu, đôi bờ sông Tiền Đường thăm thẳm, nàng Kiều rơi vào cảnh ngộ thương tâm tột cùng. Nàng bị giam giữ tại lầu Ngưng Bích, nơi gió gào mưa thét, cảnh vật u buồn như chính nỗi lòng u uất của nàng.
Mờ sáng, nàng thức giấc với trái tim nặng trĩu. Bên khung cửa sổ, nàng nhìn ra ngoài, thu vào tầm mắt khung cảnh thiên nhiên hoang vu, tịch mịch. Sóng nước vỗ bờ rì rào, như những tiếng thở dài não nùng. Mây đen giăng kín bầu trời, che khuất cả tia nắng yếu ớt.
Nỗi buồn cô đơn ngập tràn trong lòng nàng. Nàng nhớ về cha mẹ, các em và chàng Kim Trọng ân tình. Ngày ngày, nàng ngồi bên khung cửa, ngâm nga những câu thơ sầu thảm, tiếng đàn buồn não ruột như hòa vào tiếng sóng biển xa xôi.
Mỗi đêm trăng tròn, nàng lại ngắm trăng qua song cửa sổ, cảm thấy như mình cũng cô đơn và lạc lõng như ánh trăng kia. Nàng nhớ về những lời nguyền ướm của Hoạn Thư, lo sợ cho số phận của mình.
Thời gian cứ trôi, nỗi đau trong lòng nàng không hề nguôi ngoai. Nàng dần trở nên tiều tụy, đôi mắt đẹp giờ chỉ còn u uất và tuyệt vọng. Lầu Ngưng Bích trở thành nấm mồ sống của nàng, nơi nàng chôn vùi tuổi xuân và hạnh phúc của mình.
Thương thay cho nàng Kiều, hồng nhan bạc phận, bị số phận trớ trêu đẩy vào cảnh ngộ bi thương. Nàng giống như một đóa hoa đẹp bị giông gió tàn phá, hương sắc úa tàn, chỉ còn lại những cánh hoa héo úa, chật vật để sống sót trong bóng tối.