Trong im lặng uy nghiêm của khu rừng rậm rạp, ta là một cái cây to lớn, những cành lá xum xuê vươn lên trời cao như thể phủ bóng xuống toàn bộ thế giới bên dưới. Nhưng vào một ngày định mệnh, tiếng ầm ầm của máy móc làm vỡ tan sự thanh bình thường nhật của ta, báo hiệu một mối đe dọa khủng khiếp đang tới gần.
Những âm thanh tàn khốc của cưa xích như những nhát dao xuyên thủng thân mình ta, mỗi tiếng động là một lời tuyên án tử hình không thể tránh khỏi. Ta cảm thấy gốc rễ kiên cố của mình run rẩy khi những lưỡi dao sắc nhọn tiến gần hơn, từng chút một, róc vỏ ta, lột trần lớp da bên ngoài vững chắc của ta.
Giờ phút đó, những ký ức về cuộc đời ta như một cuốn phim tua ngược chiếu lại. Ta nhớ lại những ngày dài tắm mình dưới ánh mặt trời ấm áp, những cơn mưa xối xả tưới mát thân mình, và những cơn gió thì thầm những bí mật của khu rừng vào tận những chiếc lá xanh tươi của ta. Ta nhớ lại những chú chim ca hát ríu rít trong cành cây của ta, những con sóc nhảy nhót trong tán lá của ta, và tất cả những sinh vật sống nương tựa vào sự che chở của ta.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đều sắp sửa chấm dứt. Ta là một người bảo vệ im lặng của khu rừng, một nhân chứng thầm lặng về sự trôi qua của thời gian, nhưng sự tồn tại của ta lại không đáng kể trước sự tiến bộ tàn nhẫn của con người.
Khi lưỡi cưa xích tàn bạo xuyên thủng lõi gỗ cứng cáp của ta, ta cảm thấy đau đớn tột cùng. Ta không chỉ là một cái cây; ta là một phần không thể tách rời của hệ sinh thái phức tạp này. Cùng với ta, một thế giới nhỏ bé sẽ bị phá hủy, một kho tàng kiến thức và kinh nghiệm sẽ bị mất đi mãi mãi.
Với một tiếng rít đau đớn, ta ngã xuống, thân cây khổng lồ đè bẹp mọi thứ xung quanh. Những cành lá của ta rụng xuống đất, như nước mắt than khóc cho sự mất mát của một người bạn đồng hành lâu năm của khu rừng.
Nhưng ngay cả trong cái chết, ta vẫn che chở cho những sinh vật khác. Thân cây đổ của ta tạo ra một ngôi nhà mới cho động vật dưới đất, và lá của ta phân hủy, nuôi dưỡng đất rừng, làm cho nó trở nên màu mỡ hơn cho sự sống mới nảy mầm.
Và vì vậy, mặc dù sự tồn tại vật lý của ta đã kết thúc, nhưng di sản của ta vẫn còn. Ta sẽ mãi mãi được ghi nhớ như một người bảo vệ của khu rừng, một lời nhắc nhở rằng ngay cả trong sự hủy diệt, vẫn có thể tìm thấy hy vọng.