Trong bóng chiều đổ dài, Thanh đứng co ro ở bậc thềm nhà, đôi mắt đượm buồn dõi về phía xa xăm. Trái tim cô thắt lại, nhói nhói như ngàn mũi kim đâm. Cảm giác trống trải xâm chiếm mọi ngóc ngách tâm hồn, khiến cô lạc lõng giữa thế giới hỗn độn này.
Thanh nhớ lại những lời cay đắng của người mẹ đã ruồng rẫy mình. Từng lời như những lưỡi dao sắc bén, xé rách trái tim non nớt của cô. Sự cô đơn và tuyệt vọng ngập tràn, nhấn chìm cô vào hố sâu tuyệt vọng. Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tái nhợt, để lại những vệt hằn thấm đẫm nỗi đau. Đôi vai nhỏ bé của cô khẽ run rẩy, như thể chúng đang gồng mình chống chọi với muôn vàn giày vò.
Tâm trạng của Thanh lúc này tựa như một bức tranh u ám, chất chứa nỗi buồn thê lương vô hạn. Cảm giác bị bỏ rơi, phản bội và căm giận giày xéo trong lòng cô, khiến cô trở nên mất phương hướng và lạc lối. Cô không biết mình sẽ đi về đâu, cũng không biết mình sẽ làm gì trong tương lai. Những tia hy vọng mong manh ngày nào giờ đã vụt tắt, để lại trong cô một nỗi trống trải và vô vọng đến cùng cực.