Trong tác phẩm “Chữ bầu lên nhà thơ” của Lê Đạt, một nhận định đã khơi dậy trong tôi nhiều suy tư sâu sắc: “Nhà thơ là người ban sự sống, là người tạo ra cái đẹp cho thiên hạ”. Câu nói này không chỉ gói gọn sứ mệnh to lớn của người nghệ sĩ mà còn khắc họa bản chất cao quý của thơ ca.
Thơ ca không đơn thuần là câu từ trên trang giấy, mà là hơi thở của sự sống, thổi hồn vào thế giới tĩnh lặng. Nhà thơ, với tài năng của mình, không chỉ tái hiện cuộc sống mà còn sáng tạo nên những hình ảnh, nhịp điệu mới mẻ, đưa người đọc đến những cung bậc cảm xúc mãnh liệt. Bởi vậy, thơ ca không chỉ mang đến giải trí mà còn nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp ta sống trọn vẹn hơn.
Hơn nữa, thơ ca còn là cầu nối giữa các thế hệ, là sợi dây gắn kết giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Những câu thơ bất hủ vượt qua không gian, thời gian, truyền tải thông điệp của người xưa đến thế hệ sau. Thơ ca lưu giữ những giá trị bất biến của tình yêu, lòng dũng cảm, khát vọng tự do, truyền cảm hứng cho con người vượt qua khó khăn, hướng tới cuộc sống tốt đẹp hơn.
Vậy nên, sứ mệnh của nhà thơ thật cao quý khi họ không chỉ ban sự sống cho những câu chữ mà còn tạo ra cái đẹp cho thiên hạ. Thơ ca là món quà vô giá mà nghệ sĩ gửi tặng nhân loại, giúp con người sống ý nghĩa hơn, cảm nhận sâu sắc hơn vẻ đẹp của thế giới.