Cảm xúc dâng trào trước 8 câu thơ cuối cùng về Kiều
Những dòng thơ cuối cùng trong kiệt tác “Truyện Kiều” của Nguyễn Du đã trở thành một khúc bi ca bất hủ về số phận người phụ nữ Việt Nam. Chỉ bằng tám câu thơ ngắn gọn, nhà thơ đã gói ghém trọn vẹn nỗi tuyệt vọng, đau đớn và sự bất lực trước định mệnh nghiệt ngã của Thúy Kiều.
“Ngẫm duyên kỳ ngộ vẩn vơ,
Đuổi cùng đuổi tận luống cho đến cùng.
Xuân xanh xấp xỉ tới chung,
Mái đầu bạc trắng như vôi phấn rồi.
Bạc mệnh gánh vác trên vai,
Đổ oan cùng cực đến trời đất sinh.
Tấm son gột rửa mấy lần,
Càng phai càng nhuốm càng in một màu.”
Những câu thơ mở đầu bằng sự ngẫm ngợi về số phận trớ trêu của Kiều. Từ một cô gái tài sắc vẹn toàn, nàng liên tiếp gặp phải những bất hạnh, bị đẩy vào vòng xoáy của kiếp lầu xanh và trở thành món đồ chơi trong tay bọn quan lại bẩn thỉu. Cuộc đời Kiều như một vở kịch cay đắng, nơi nàng hứng chịu mọi đau khổ và tủi nhục.
Câu thơ “Đuổi cùng đuổi tận luống cho đến cùng” khắc họa sự truy đuổi tàn nhẫn và bất tận của số phận. Dù Kiều có cố gắng trốn chạy đến đâu, thì định mệnh vẫn luôn đeo bám nàng, đẩy nàng vào những tình huống tuyệt vọng.
Thời gian trôi qua, xuân sắc dần tàn, Kiều nhận ra sự vô thường của cuộc đời. mái tóc xanh mượt ngày nào giờ đã bạc trắng như vôi, tượng trưng cho sự tàn phá không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn. Nàng trở thành một bóng ma của chính mình, không còn chút sức lực nào để chống lại số phận.
Câu thơ “Bạc mệnh gánh vác trên vai” là một lời than thở đau đớn của Kiều. Nàng phải gánh chịu những oan ức tày trời, bị vu oan giá họa, bị chà đạp dưới chân bọn cường quyền. Đến cả trời đất cũng như trơ mắt chứng kiến mà không hề có sự can thiệp công bằng.
Dù cho Kiều có cố gắng rửa sạch tấm son của mình bao nhiêu lần, thì những vết nhơ mà số phận gieo rắc vẫn hằn sâu, mãi không phai nhòa. Nàng càng cố thanh minh, thì nỗi đau và sự nhục nhã lại càng tăng thêm, nhuộm đen toàn bộ cuộc đời nàng.
Tám câu thơ cuối cùng về Kiều không chỉ khép lại một kiếp người đầy đau thương mà còn trở thành lời tố cáo đanh thép đối với xã hội phong kiến thối nát. Nguyễn Du đã thể hiện tài năng tuyệt vời của mình trong việc khắc họa nỗi bất lực, sự bất công và sự vô nghĩa của cuộc đấu tranh chống lại số phận.
Đến tận ngày nay, những câu thơ này vẫn tiếp tục lay động trái tim của người đọc, khiến chúng ta phải suy ngẫm về sự mong manh của kiếp người và nỗi khổ đau dai dẳng mà những người phụ nữ Việt Nam đã phải gánh chịu qua nhiều thế kỷ.