Huấn Cao, người tử tù tài hoa nhưng lầm lạc, hiện lên với vẻ đẹp bi tráng trong “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân. Tài hoa thiên bẩm và khí cốt bất khuất hòa quyện, tạo nên sức hấp dẫn mãnh liệt nơi nhân vật này.
Bị áp giải trong cảnh tù tội, Huấn Cao vẫn giữ thái độ hiên ngang, coi thường cái chết. Dù bị giam cầm, tinh thần của ông vẫn ngạo nghễ như một ngọn lửa bất khuất.
Ông có biệt tài thư pháp phi phàm, những nét chữ bay bổng, uyển chuyển tựa rồng phượng múa. Khi biết được cơn thèm chữ của viên quản ngục, ông đã đồng ý viết, không phải vì muốn cứu lấy mạng sống, mà vì muốn lưu lại một dấu ấn đẹp đẽ, một di sản tinh thần vượt lên trên cả sự sống chết.
Di sản ấy không chỉ là những nét chữ mà còn là khí phách, nhân cách cao đẹp của một kẻ tử tù. Huấn Cao đã dạy cho viên quản ngục và cả người đọc bài học về cái đẹp, về sự tôn trọng phẩm giá con người, vượt qua mọi rào cản của hoàn cảnh.
Nhân vật Huấn Cao trong “Chữ người tử tù” không chỉ là một tài năng, một người tử tù, mà còn là hiện thân của một khí chất anh hùng, một vẻ đẹp bất khuất trong văn chương Việt Nam.