Những ngón tay thanh mảnh của Bình minh khẽ vén bức rèm đêm, hé lộ một bức tranh tuyệt tác trước mắt tôi. Tấm vải thủy mặc nhuộm màu hồng dịu nhẹ, tô điểm những nét vẽ tinh tế của những đám mây, tựa như một bản giao hưởng màu sắc của thiên nhiên.
Hơi thở của tôi nghẹn lại trước vẻ đẹp choáng ngợp. Ngọn núi xa xa sừng sững, đầu đội chiếc khăn voan mỏng manh của làn mây, uy nghiêm như một vị vua ngự trị trên ngai vàng của mình. Bên dưới, cánh đồng lúa chín vàng trải dài bất tận tựa tấm thảm nhung sang trọng, thổi hồn sống động vào bức tranh ấy.
Những tia nắng ban mai tinh nghịch nhảy nhót trên mặt hồ, xua tan màn sương còn sót lại đêm qua. Gợn sóng nhẹ nhàng lăn tăn, tạo nên những vòng tròn đồng tâm hoàn mỹ, phản chiếu bầu trời như một tấm gương khổng lồ.
Cảm giác như thời gian trôi chậm lại, nhường chỗ cho khoảnh khắc kỳ diệu này. Từng tế bào trong cơ thể tôi tràn ngập sự thanh bình và thư thái. Tôi quên hết mọi ưu phiền, mọi nặng gánh của cuộc sống.
Tôi không còn là chính mình mà như hòa nhập vào cảnh đẹp này, trở thành một phần của tuyệt tác thiên nhiên. Tiếng gió thổi vi vu như lời thì thầm của đất trời, mang theo hương hoa cỏ thoang thoảng. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trọn vẹn của khoảnh khắc.
Khi mở mắt ra, cảnh đẹp vẫn còn đó, nguyên vẹn như chưa từng thay đổi. Nhưng cảm xúc trong tôi đã khác. Tôi mang theo khoảnh khắc này trong tim, như một báu vật vô giá, để mỗi khi mệt mỏi, tôi có thể trở về với chốn bình yên này, nơi đất trời hòa quyện, nơi tâm hồn tôi được chữa lành.