Trong bức tranh tuổi thơ ngập tràn sắc màu kỷ niệm, có một khoảnh khắc mãi đọng lại trong tâm trí tôi như một viên ngọc quý giá. Đó là một chiều thu ấm áp, khi tôi cùng bà ngoại tản bộ bên bờ sông thơ mộng.
Bà nắm chặt tay tôi, bàn tay ấm áp và nhăn nheo của người đã trải qua cả một đời vất vả. Tôi bước những bước nhỏ nhắn bên bà, ngắm nhìn dòng nước lững lờ chảy, phản chiếu hình ảnh hoàng hôn rực rỡ. Tôi cảm nhận được sự bình yên vô tận bao bọc lấy mình.
Đột nhiên, mắt bà sáng lên khi phát hiện một chú chuồn chuồn lướt nhẹ trên mặt nước. Bà khẽ gọi tôi: “Cháu ơi, con chuồn chuồn đẹp quá!” Tôi cũng vui mừng reo lên và cùng bà say sưa ngắm nhìn sinh vật nhỏ bé xinh đẹp ấy. Khoảnh khắc ấy, thời gian như lắng lại, chỉ còn lại tiếng rì rào của lá cây và tiếng cười hạnh phúc của hai bà cháu.
Tôi sẽ mãi trân trọng ký ức này như một báu vật, nhắc nhở tôi về tình cảm gắn bó và những phút giây bình dị nhưng thiêng liêng bên người thân yêu.