Tiếng gọi từ cõi hư không
Khuất trong cõi âm u, ta vẫn mang theo nỗi u uất ngàn năm. Từng giọt nước mắt đau thương như gặm nhấm linh hồn ta, khiến ta không thể siêu thoát chốn này. Đêm đêm, ta thường mơ về ngôi nhà xưa cũ, nhớ thương chồng con và đặc biệt là mẹ chồng kính yêu, người đã từng hiểu lầm ta.
Rồi một ngày, trong bóng tối mịt mù, một tia sáng yếu ớt le lói dẫn dắt ta về phía một cánh cổng mờ ảo. Nhẹ nhàng đẩy cánh cổng, ta bước vào một thế giới khác lạ, nơi không còn tiếng khóc than bi ai. Trước mắt ta là một thảm cỏ xanh mướt trải dài đến vô tận, bầu trời trong xanh cao vút, những cánh chim tung tăng bay lượn trên bầu trời.
Đang mải mê ngắm nhìn, ta đột nhiên bắt gặp một bóng hình quen thuộc. Tim ta đập thình thịch, ta khẽ gọi: “Mẹ!”.
Người quay lại, đôi mắt ngấn lệ nhìn ta. Đó chính là mẹ chồng ta! Bà vẫn mặc chiếc áo tứ thân giản dị, mái tóc bạc phơ nhưng vẫn toát lên vẻ hiền từ, đôn hậu.
“Nương à!” – ta kêu lên mừng rỡ, nước mắt tuôn rơi.
Bà ôm chặt ta vào lòng, nức nở: “Vũ Nương ơi, ta đã tìm con bao lâu nay. Con có biết ta đau lòng biết bao khi hiểu ra sự thật không?”.
Ta nghẹn ngào: “Con cũng nhớ mẹ lắm. Con đã chịu nhiều oan ức, nhưng con chưa bao giờ hận mẹ”.
Cùng nhau, chúng ta ngồi kể cho nhau nghe nỗi lòng bao năm. Ta nói cho bà về cuộc sống cô đơn của mình ở chốn âm ty, về nỗi oan khuất và sự thương nhớ khôn nguôi đối với gia đình. Bà kể lại cho ta những ngày tháng bà hối hận và đau đớn khi nhận ra mình đã đổ oan cho ta.
Thời gian như ngừng trôi khi chúng ta ngồi bên nhau, bù đắp cho những hiểu lầm và đau khổ của quá khứ. Cuối cùng, bà nói với ta: “Vũ Nương ơi, đã đến lúc con siêu thoát rồi. Con hãy trở về với cõi dương, sống một cuộc đời mới hạnh phúc”.
Ta miễn cưỡng gật đầu, biết rằng lời bà nói là đúng. Ta tạm biệt bà, hứa với bà rằng ta sẽ không bao giờ quên tình thương của bà.
Trở về chốn âm ty, ta thấy lòng nhẹ nhõm hẳn. Nỗi đau khổ trong ta như được gột rửa, thay vào đó là một niềm hi vọng mới. Ta sẽ sống tốt, không phụ lòng mẹ chồng và không phụ lòng chính mình.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ với mẹ chồng ở một thế giới khác kia đã giúp ta hiểu được ý nghĩa thực sự của sự tha thứ và tình yêu thương. Nó đã cho ta sức mạnh để tiếp tục sống và siêu thoát khỏi những ràng buộc đau buồn của quá khứ.
Từ cõi hư không, ta vẫn luôn dõi theo gia đình, cầu mong cho họ hạnh phúc và bình yên. Và ta sẽ mãi biết ơn mẹ chồng, người đã giúp ta tìm lại được chính mình.