Trong màn đêm lạnh giá và u ám, khi những bông tuyết thưa thớt rơi lả tả, cô bé bán diêm bé bỏng với đôi chân trần tím tái co ro giữa góc tường ẩm ướt. Bỗng chốc, ánh hào quang ấm áp tỏa ra từ một que diêm mà cô vừa quẹt sáng. Và trước mắt em, một phép màu kỳ diệu đã xảy ra.
Một nụ cười dịu dàng tựa ánh nắng ban mai hiện lên giữa làn khói mỏng manh. Đôi mắt già nua ngấn lệ của người bà hiện ra, đôi bàn tay xương xẩu với những nếp nhăn hằn sâu nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ run rẩy của cô cháu gái.
“Con gái yêu bé bỏng của ta,” người bà thì thầm, giọng nói ấm áp như mùa xuân. “Ta đã tìm con rất lâu, con đã chịu khổ biết bao trong những đêm lạnh giá này.”
Những giọt nước mắt hạnh phúc tuôn rơi trên khuôn mặt gầy gò của cô bé khi em được ôm chặt trong vòng tay yêu thương của người bà. Cái lạnh lẽo và cô đơn tan biến như băng tuyết trước ngọn lửa ấm áp.
“Bà ơi,” cô bé nức nở, “Con nhớ bà rất nhiều. Con ước con có thể ở lại với bà mãi mãi.”
“Con sẽ ở lại với ta, con yêu ạ,” người bà đáp, “Chúng ta sẽ không còn phải chịu lạnh hoặc đói nữa. Ta sẽ dẫn con đến một nơi ấm áp và an toàn, nơi con sẽ được yêu thương và chăm sóc.”
Khi que diêm cuối cùng cháy hết, ánh sáng ấm áp cũng dần mờ đi. Nhưng cô bé bán diêm không còn cô đơn nữa. Người bà kính yêu của em đã trở lại, và cùng nhau, họ sẽ vượt qua mọi gian khó bằng tình yêu thương và sự ấm áp mãi mãi về sau.