Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Trong màn đêm u tối, tôi, một chiến sĩ trẻ, cầm lái chiếc xe không kính lao đi trên con đường đầy gập ghềnh bom đạn. Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa như thác đổ đập vào lớp băng giá, che khuất tầm nhìn.
“Xe không kính, không có đèn, không có mui
Lụi thủi, tối om”
Nhưng dù trời tối đen như mực, lòng tôi vẫn bừng sáng niềm tự hào. Đây chính là những chiếc xe đã chở chúng tôi vượt qua muôn vàn gian khổ, đưa chúng tôi đến chiến trường.
“Thưa gửi các anh xa nhà
Đi phục vụ kháng chiến nơi xa
Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất
Giật mình, mình trói chặt bánh xe”
Mỗi đêm, tôi luôn thầm gửi lời tri ân đến những người đồng đội nơi hậu phương xa xôi. Họ chính là những người đã chế tạo ra những chiếc xe không kính này, giúp chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ.
“Không có kính, rồi xe không có đèn
Không có mui xe, thùng xe có xước
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước
Chiến trường đằng trước đang chờ”
Những chiếc xe không kính của chúng tôi tuy tàn tạ, nhưng vẫn kiên cường lăn bánh. Dù không có kính chắn gió, không có hệ thống chiếu sáng, chúng vẫn sẵn sàng vượt qua mọi chướng ngại vật để tiến về phía Nam.
“Đêm nay, xe không kính, không còn mui
Em ngồi trên mui xe, em thấy vui
Em thấy mình như ngồi trên một đỉnh núi
Bỗng thấy mình có đôi cánh bay”
Tôi nhớ lại những lần được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược ra tiền tuyến. Mỗi khi ngồi trên mui xe, tôi như được hòa mình vào thiên nhiên, cảm nhận được sự rộng lớn của đất trời. Và trong những khoảnh khắc đó, tôi thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng thật vĩ đại.
“Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước
Chiến trường đằng trước đang chờ”
Những chiếc xe không kính là biểu tượng cho tinh thần thép của những người lính chúng tôi. Dù có thiếu thốn vật chất, chúng tôi vẫn quyết tâm chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.
“Giờ em gái trên xe, với tấm lòng đơn sơ
Nâng niu từng chiếc bánh xe ghì chặt xuống đường
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước
Chiến trường đằng trước đang chờ”
Những người con gái hậu phương, với tấm lòng đơn sơ của mình, đã âm thầm đóng góp vào chiến thắng của chúng tôi. Họ chăm sóc những chiếc xe không kính, giúp chúng luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu.
Bài thơ về tiểu đội xe không kính sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận cho những thế hệ sau. Nó nhắc nhở chúng ta về sự hy sinh và lòng dũng cảm của những người lính đã chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Và nó cũng cho chúng ta biết rằng, dù trong hoàn cảnh nào, tinh thần đoàn kết và quyết tâm sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn.