Đợi Mưa Trên Đảo Sinh Tồn
Trên đảo Sinh Tồn, nắng cháy da,
Gió thổi rát mặt, chẳng thiết tha.
Đợi mãi cơn mưa, chẳng thấy đâu,
Biển xanh ngắt, lặng im như tàu.
Bờ cát trắng xóa, tựa lụa đào,
Sóng vỗ rì rào, khúc nhạc nao.
Đá chồng đá, dựng thành tường cao,
Ngăn sóng dữ, bảo vệ đảo nhỏ.
Trên đảo hoang vu, chẳng có hoa,
Chỉ có cỏ dại, mọc xanh rờn.
Loài chim biển, bay lượn trên non,
Hót líu lo, như muốn xua cơn buồn.
Đợi mưa trên đảo, lòng ngóng trông,
Mưa về tưới mát, đất khát khô.
Đảo nhỏ sinh sôi, xanh tốt tươi,
Tiếng sóng reo vui, hoà tiếng cười.
Nhưng mưa mãi chẳng về, trời vẫn xanh,
Đảo Sinh Tồn, chờ đợi trong thinh lặng.
Rồi một ngày kia, mây đen vần vũ đến,
Mưa xối xả, trút xuống như thác đổ.
Mưa về tưới mát, đất bừng sống,
Đảo Sinh Tồn, xanh ngắt một màu xanh.
Loài chim biển, nhảy múa trong mưa,
Tiếng sóng reo vang, hoà tiếng rừng.
Đợi mưa trên đảo, lòng thỏa mong,
Mưa về đảo nhỏ, vạn vật bừng sinh khí.
Đất trời giao hoà, khúc nhạc giao hưởng tuyệt diệu,
Đảo Sinh Tồn, đẹp tựa bức tranh sơn dầu.