Hòa bình mong manh, chông gai đầy rẫy
Chiến trường ngùn ngụt, khói lửa ngút ngàn
Máu nhuộm đất trời, nước mắt tràn lan
Hòa bình mong manh, như sương sớm tan
Trong mưa bom bão đạn, người người khốn đốn
Bom nổ trên đầu, xé toạc bầu không
Nhà cửa tan hoang, tan thành mây khói
Mảnh đạn găm vào tim, đớn đau tột cùng
Đau thương chồng chất, ai oán ngập lòng
Tiếng bom gào thét, xé nát đêm trường
Màn đêm u ám, phủ kín hy vọng
Người dân run rẩy, sống trong sợ hãi
Hòa bình còn đâu, chỉ là mộng mơ
Đạn lạc văng trúng, trẻ thơ chẳng còn
Cha mẹ đau đớn, gào khóc thảm thương
Cuộc sống đảo lộn, tang tóc khắp nơi
Hòa bình xa xỉ, trở thành ảo vọng
Nhưng giữa chiến tranh, vẫn còn tia sáng
Là tình người ấm áp, không màng bom đạn
Giúp đỡ lẫn nhau, san sẻ nỗi đau
Là hy vọng về một ngày bình yên
Chúng ta khao khát, một thế giới không chiến
Không có binh đao, không có khói lửa
Nơi trẻ em vui cười, người già an vui
Nơi hòa bình ngự trị, mãi mãi không xa