Trong màn đêm dày đặc của thiên hà mộng mị, tôi đã thực hiện một cuộc hành trình phi thường, gặp lại người thân đã xa cách lâu năm. Đôi mắt tôi mở to trong sự đắm chìm khi tôi bước vào một cảnh tượng đẹp như mơ.
Tôi đứng trước một cánh cổng trắng tinh, được chạm khắc tinh xảo với những họa tiết phức tạp. Khi tôi đưa tay ra nắm lấy tay nắm bằng đồng thau mát lạnh, cánh cổng từ từ mở ra, để lộ một con đường lát đá cuội dẫn vào một khu vườn rực rỡ.
Mỗi bước đi của tôi đều nhẹ nhàng như bước trên những đám mây, trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Khi tôi bước vào khu vườn, mùi hoa thơm ngào ngạt tràn ngập không khí, cuốn tôi vào một cơn say đắm.
Ở giữa khu vườn là một cái ao nhỏ, mặt nước lấp lánh phản chiếu bầu trời đêm đầy sao. Tôi tiến gần hơn, và đột nhiên, tôi nhìn thấy một bóng người ngồi trên một chiếc ghế dài ven hồ.
Một tiếng kêu ngạc nhiên thốt ra từ đôi môi tôi khi tôi nhận ra đó chính là bà tôi, người mà tôi đã rất nhớ trong nhiều năm. Bà vẫn đẹp như tôi nhớ, với mái tóc bạc trắng như tơ và nụ cười ấm áp.
Tôi chạy đến bà, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Bà dang rộng vòng tay, ôm chặt tôi vào lòng. Khoảnh khắc đó giống như thời gian ngừng trôi, chỉ còn lại tình yêu và nỗi khao khát không thể diễn tả thành lời.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài, trò chuyện không ngừng. Tôi kể cho bà nghe về cuộc sống của mình, về những niềm vui, nỗi buồn và những ước mơ. Bà lắng nghe chăm chú, khuyến khích tôi theo đuổi trái tim mình.
Khi mặt trời bắt đầu ló dạng trên bầu trời, tôi biết rằng đã đến lúc phải tạm biệt. Bà nắm lấy tay tôi và nói, “Hãy luôn nhớ, cháu yêu của bà, rằng bà sẽ luôn ở bên cháu, trong trái tim và trong những giấc mơ của cháu.”
Khi cánh cổng đóng lại sau lưng tôi, tôi cảm thấy một nỗi buồn nhẹ nhưng lòng tôi tràn ngập tình yêu và sự biết ơn. Tôi đã gặp lại bà tôi trong giấc mơ, và khoảnh khắc đó sẽ mãi mãi khắc sâu trong tim tôi.