Nhập vai Thuý Vân, nàng thiếu nữ đoan trang, dịu hiền trong “Truyện Kiều”, tôi xin được bộc bạch đôi điều về vẻ đẹp tuyệt trần của người chị ruột Thuý Kiều.
Kìa ai trông vào trong nguyệt,
Có thấy bóng nàng đang hiện chưa?
Khuôn mặt đẹp tựa trăng tròn,
Môi thắm như son, mắt biếc như hồ.
Dáng người thanh thoát, yểu điệu,
Làn da trắng ngần, như ngọc non.
Tay trông mười ngón thon thon,
Móng hồng như cánh đào, nhỏ nhắn vô cùng.
Miệng cười như có như không,
Tiếng nói thánh thót, như tiếng chim hót.
Nét ngài nở nang, phúc hậu,
Lần đầu gặp đã khiến lòng người thương.
Ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp,
Của người con gái như đoá hoa này?
Chị em tôi như trăng sao,
Một sáng, một tối, một đẹp, một khôn.
Nhưng vẻ đẹp của chị Kiều,
Là nét đẹp trời ban, khiến tôi phải ngưỡng mộ.
Chị như cánh sen nở giữa đầm,
Trong trắng, thánh khiết, không hề vướng tục trần.
Như đóa hoa lan thơm ngát,
Tô điểm cho đời, hương thơm vương vấn.
Vẻ đẹp ấy làm xiêu lòng bao anh hùng,
Khiến cho Kim Trọng say đắm,
Khiến cho Từ Hải ngẩn ngơ.
Nhưng chị vẫn giữ trọn vẹn trái tim,
Đa đoan, trắc trở, nhưng không thay lòng.
Hỡi người đời, hãy ngước mắt nhìn,
Vẻ đẹp của chị tôi, Kiều Nguyệt Nga,
Là báu vật của đất trời,
Mãi mãi lưu truyền trong sử xanh.