Kiều, cô gái tài hoa bạc mệnh giữa lầu Ngưng Bích
Trải qua bao kiếp nạn, Kiều lưu lạc đến lầu Ngưng Bích, một nơi cô đơn và buồn tẻ. Tấm lòng của nàng nặng trĩu nỗi sầu, như mái hiên phủ đầy tuyết lạnh.
Nỗi tương tư da diết dành cho người thương, Kim Trọng, dày vò Kiều từng giây từng phút. Nàng ngóng trông bóng dáng chàng, nhưng chỉ thấy những ngọn sóng xô bờ, khắc sâu thêm nỗi thống khổ trong tâm can.
Xa cách đã lâu, Kiều không khỏi lo lắng về số phận của Kim Trọng. Nàng sợ chàng đã quên đi lời thề ước và tìm kiếm một hạnh phúc khác. Giọt nước mắt muôn vàn tuôn rơi, hòa vào những vần thơ buồn thảm:
“Buồn trông cửa bể chiều hôm,
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa.
Buồn trông ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác biết là về đâu?”
Với trái tim nhạy cảm, Kiều cảm nhận được vẻ đẹp mong manh, hữu hạn của cảnh vật. Nàng mượn những chiếc lá vàng rơi, cánh hoa trôi để ẩn dụ cho số phận bạc mệnh của mình. Giữa đất trời bao la, Kiều cảm thấy mình như một chiếc thuyền cô độc, lênh đênh trên biển đời, không biết bến bờ.
Đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” khắc họa một cách sống động nỗi đau khổ, cô đơn và tuyệt vọng của Kiều. Những câu thơ của Nguyễn Du như tiếng khóc xé lòng của một trái tim đang tan vỡ, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.