Trong khúc trường bi tráng của cuộc đời Thúy Kiều, sau khi trao gửi “làn thu thủy”, nàng còn gửi gắm tới Thúy Vân những lời dặn dò thấm đẫm tình cảm tỷ muội:
“Duyên tình chưa trả vẹn tuyền,
Xin em mở lòng đón thuyền duyên xưa.
Trộm căn duyên tốt xưa nay,
Có khi cùng đạp một mây tới trời.”
Những lời dặn này xuất phát từ trái tim tràn ngập sự thương yêu và lo lắng của Kiều dành cho em gái. Kiều mong Vân sẽ mở lòng đón nhận hạnh phúc mới, dù rằng bản thân nàng đang chìm trong đau khổ. Kiều tin rằng, duyên số đã gắn kết Vân với chàng Kim chung tình, và nàng hy vọng em gái sẽ có một tương lai tươi sáng, trọn vẹn tình yêu.
Nàng cũng bày tỏ khao khát được cùng Vân vượt qua giông bão cuộc đời: “Có khi cùng đạp một mây tới trời”. Hình ảnh “mây” ẩn dụ cho những ước mơ, hoài bão mà hai chị em cùng chia sẻ. Kiều muốn Vân không nản lòng trước hoàn cảnh, luôn hướng về phía trước với niềm tin và hy vọng.
Lúc trao gửi kỷ vật, tâm trạng của Kiều vô cùng đau đớn và tuyệt vọng. Nàng cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ trước mắt. Nhưng giữa cơn bão lòng, tình cảm dành cho em gái vẫn mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nàng hy vọng rằng những lời dặn dò của mình sẽ giúp Vân tìm được hạnh phúc, dù bản thân nàng phải chịu đựng đau khổ.
Những lời dặn của Thúy Kiều không chỉ là lời căn dặn tỷ muội, mà còn là lời nhắn nhủ cho mọi cô gái trong kiếp hồng nhan. Dù cuộc sống có trắc trở hay khó khăn, hãy luôn giữ gìn phẩm giá, mở lòng đón nhận hạnh phúc và không bao giờ từ bỏ hy vọng.