Diễn biến Tâm trạng và Hành động của Phăng-tin: Một Cuộc Bi kịch Xót Xa trong “Những Người Khốn Thường”
Trong tác phẩm bất hủ “Những Người Khốn Thường” của Victor Hugo, Phăng-tin là một nhân vật để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm trí người đọc. Cuộc đời đầy cay đắng và tủi nhục của cô là một lời nhắc nhở đau lòng về những bất công xã hội và sự tha hóa đạo đức có thể dẫn đến một số phận bi thảm.
Trước khi trở thành gái mại dâm
Phăng-tin ban đầu là một cô gái trẻ ngây thơ và thánh thiện, luôn tràn đầy hy vọng và mơ ước. Khi còn là một thiếu nữ, cô đã yêu say đắm một người đàn ông có học thức và hứa hẹn. Tuy nhiên, anh ta chỉ lợi dụng sự ngây thơ của cô, sau đó bỏ rơi cô một cách tàn nhẫn. Đau khổ tột cùng, Phăng-tin phải một mình nuôi đứa con ngoài giá thú là Cô-dét.
Suy sụp và tuyệt vọng
Trong hoàn cảnh khốn khó, Phăng-tin phải vật lộn để kiếm sống. Cô làm mọi việc có thể, từ may vá đến giặt giũ. Nhưng bất chấp những nỗ lực của mình, cô vẫn không thể thoát khỏi cảnh nghèo đói. Khi Cô-dét bị bệnh và cần thuốc men, Phăng-tin đã phải tuyệt vọng bán tóc, thậm chí cả hai chiếc răng cửa của mình để có đủ tiền thuốc.
Trở thành gái mại dâm
Bị xã hội ruồng bỏ và vô vọng, Phăng-tin không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bán dâm. Cô trở thành một trong những “người phụ nữ sa ngã” đáng thương trên những con phố của Paris. Cuộc sống mới này tàn phá cả thể chất lẫn tinh thần của cô. Cô bị cảnh sát ngược đãi, bị khách hàng lợi dụng và bị xã hội khinh miệt.
Gặp Giăng Van-giăng
Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, Phăng-tin gặp Giăng Van-giăng. Ông không giống như những người khác; ông đối xử với cô bằng lòng trắc ẩn và tử tế. Van-giăng giúp Phăng-tin vào bệnh viện khi cô bị bệnh và hứa sẽ chăm sóc Cô-dét.
Những hy vọng tan vỡ
Mặc dù có những khoảnh khắc thoáng qua của hy vọng, số phận nghiệt ngã vẫn không buông tha Phăng-tin. Cô bị cảnh sát trưởng hung ác Ja-ve bắt giữ vì chống lại một gã say xỉn. Ja-ve không biết Phăng-tin từng là một gái mại dâm và cố ép cô phải khai ra đồng bọn. Tuy nhiên, Phăng-tin thà chết chứ không phản bội những người bạn cùng cảnh ngộ của mình.
Cái chết bi thảm
Khi biết mình sắp chết vì bệnh phổi, Phăng-tin nhắn gửi đứa con gái bé bỏng của mình cho Giăng Van-giăng. Cô trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay của ông, được an ủi phần nào bởi sự hối hận sâu sắc của ông về những sai lầm trong quá khứ.
Ý nghĩa sâu sắc
Cái chết của Phăng-tin là một lời buộc tội đanh thép đối với sự bất công xã hội và bản chất tàn nhẫn của con người. Cô tượng trưng cho hàng ngàn phụ nữ vô danh khác, những người đã bị xã hội ruồng bỏ và buộc phải bán dâm để tồn tại. Cuộc đời và cái chết của cô nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của lòng trắc ẩn, sự chuộc lỗi và hy vọng, ngay cả trong những hoàn cảnh đen tối nhất.