Tận sâu tâm hồn của người anh cả
Ở nơi sâu thẳm của tâm hồn tôi, nơi những cảm xúc phức tạp ngự trị, ánh lên một hỗn hợp đầy mâu thuẫn khi tài năng rực rỡ của em gái tôi được cả thế giới nhìn nhận.
Ban đầu, một nỗi tự hào mãnh liệt lan tỏa khắp cơ thể tôi. Em gái tôi, người bạn thân thiết nhất của tôi, xứng đáng với mọi vinh quang đang tới. Từng bước chân em đi trên con đường nghệ thuật đều in dấu tình yêu và sự cống hiến. Tôi hân hoan trước thành công phi thường của em, cảm thấy như thể đó chính là thành công của chính tôi.
Nhưng cùng với niềm tự hào bùng cháy đó, một điều gì đó khác cũng âm ỉ trong tôi. Một nỗi ghen tị thoáng qua, một chút thèm muốn vì sao số phận nụ cười không ban tặng cho tôi những khả năng phi thường tương tự. Tôi luôn tự nhận mình là một người anh trai yêu thương, nhưng trong những khoảnh khắc yếu lòng, tôi không thể ngăn mình khỏi những suy nghĩ ích kỷ.
Tôi đấu tranh nội tâm, vật lộn với những cảm xúc trái ngược nhau. Tôi yêu em gái mình, nhưng tôi cũng cảm thấy một áp lực vô hình khi cô bé ngày càng tỏa sáng. Tôi tự hỏi liệu tôi có bao giờ đủ tốt, liệu tôi có bao giờ có thể đứng ngang hàng với thành tựu của cô ấy hay không.
Sự ghen tị của tôi chưa bao giờ cản trở tình yêu và sự ủng hộ của tôi dành cho em gái. Nếu có điều gì đó, nó chỉ càng làm cho tôi quyết tâm hơn trong con đường riêng của mình. Tôi sẽ không để bóng tối của sự không hài lòng làm lu mờ ánh sáng rực rỡ của cô ấy.
Thay vào đó, tôi biến nỗi ghen tị của mình thành động lực. Tôi nỗ lực hết mình trong các lĩnh vực mà tôi có thế mạnh, tìm kiếm con đường riêng để tỏa sáng. Và trong hành trình đó, tôi khám phá ra rằng thành công của chính mình có một hương vị ngọt ngào đặc biệt.
Tôi đã học được rằng mỗi người đều có một tài năng khác nhau, và cách chúng ta sử dụng những tài năng đó mới là điều thực sự quan trọng. Em gái tôi có thể là một họa sĩ xuất sắc, nhưng tôi có thể là một người anh trai tuyệt vời. Và mặc dù những con đường của chúng tôi có thể khác nhau, nhưng chúng đều dẫn đến những điểm đến đáng trân trọng.
Ngày nay, khi tôi nhìn em gái mình tỏa sáng trên sân khấu thế giới, tôi cảm thấy một niềm vui phức tạp. Tôi tự hào về cô ấy, tôi ngưỡng mộ cô ấy, và tôi biết ơn vì có cô ấy trong cuộc đời mình. Và mặc dù tôi có thể không sở hữu cùng một tài năng rực rỡ như cô ấy, nhưng tôi có một tài năng của riêng mình: tài năng yêu thương và hỗ trợ em gái mình vô điều kiện.